GIÁNG SINH: MÙA MUA SẮM

 GIÁNG SINH: MÙA MUA SẮM

Vi Anh

Ai bảo Giáng Sinh là sướng?  Giáng Sinh cũng khổ lắm chớ. Nỗi khổ Giáng Sinh là mua sắm đồ trang trí, quà tặng, thiệp chúc mừng. Vét túi tìm mua quà thích hợp để tặng, vắt óc nhớ tên để đề và gởi  thiệp; nhưng thừa biết số phận quà tặng của mình phần lớn  bị liệng vào thùng rác, chỉ tội cho nhân viên bưu điện và nhân viên vệ sinh tất tả ngược xuôi chuyển đi và dọn dẹp. Có mấy ai nhớ năm rồi bạn đã tặng gì cho mình và mình đã tặng gì cho bạn. Nhưng vẫn  khổ và vẫn nhớ số tiền mua sắm Giáng Sinh, chăng đèn kết hoa, là một số tiền không nhỏ của ngân sách gia đình.

Chỉ sướng cho những những chủ nhân ông các công ty sản xuất và buôn bán đồ Giáng Sinh, vừa là  tác nhân  vừa là nguyên nhân của chủ nghĩa tiêu thụ, biến người lớn thành con vật tiêu thụ, làm trẻ em hiểu lầm về an lạc cuộc đời, tình thương và hạnh phúc chân chính, mà Giáng Sinh  là biểu tượng của “ bình an dưới thế cho người thiện tâm.”

Nếu những nhạc sĩ  của Ban AVT của Việt Nam còn, chắc Giáng Sinh và Năm Mới của Tây Phương sẽ là đề tài để ban nhạc này than mạnh hơn nữa so với lời than về Tết Việt Nam: “ Tết nhứt làm chi, Tết nhứt làm chi, ai bày. Mua quần mua áo lại đi chạy tiền.”  Nếu không đủ tiền tiết kiệm suốt năm để lo Tết thì phải chạy tiền, hốt hụi, vay mượn để  mua sắm đủ thứ trên đời từ quần áo đến quà cáp cho gia đình, sửa sang cho nhà cửa, lì xì cho trẻ em. Ở các nước Tây Phương, Tây Âu, Bắc Mỹ mà người Việt định cư nhiều, Giáng Sinh và Tết Dương Lịch gần nhau, hai xôi nhồi một chõ, nên lo mua sắm càng nhiều hơn, lớn hơn, tốn kém hơn.

Thực vậy, nhớ Đức Giáo Hoàng Benedict XVI  của Giáo Hội Công Giáo La Mã  cũng than phiền về chủ nghĩa tiêu thụ đã biến Giáng Sinh thành mùa mua sắm. Khi mùa mua sắm Giáng Sinh năm ấy bắt đầu, ngày 8 tháng 12 một năm nọ, trước công trường và dưới Tượng Đức Mẹ Maria Vô Nhiễm, trước hàng ngàn du khách  tứ phương và dân Ý địa phương, Đức Giáo Hoàng Benedict XVI  kêu gọi lớp trẻ hãy đề cao cảnh giác trước chủ nghĩa tiêu thụ. Ngài nói thanh niên, thanh nữ  dù tuổi còn rất  trẻ đang đứng trước nguy cơ  bị người lớn  lừa gạt bằng những kiểu hạnh phúc sai lầm và bị hướng dẫn vào “ những con đường cùng của chủ nghĩa tiêu thụ” ( the dead-end streets of consumerism.”Thông tấn xã Mỹ AP trích lời Ngài loan tải khắp thế giới. Ngài nói tiếp, “người lớn và lớp trẻ và ngay đối với trẻ thơ dễ trở thành nạn nhân của sự hủ hóa của tình thương, bị những người lớn không ngần ngại gì trong việc tự lừa dối họ và lừa dối lớp trẻ, đưa lớp trẻ vào ngõ cụt của chủ nghĩa tiêu thụ”.  Ngài than phiền, “ Ngay đối với một thực thể đáng quí trọng, như thân thể con người mà vẫn trở thành món hàng tiêu thụ – và điều đó xảy ra rất sớm, đã xảy ra trong thời kỳ tiền tráng niên.” Ngài muốn ám chỉ đến thời trang mới đây khai thác sự  hấp dẫn, khêu gợi của thân thể  con người trẻ. “Đáng buồn làm sao khi lớp trẻ mất cái kỳ diệu, vui thích của những cảm nghĩ đẹp nhứt, là việc tôn trọng thân thể của chính mình.”

Tưởng cũng nên nhớ  vị tiền nhiệm của Ngài là Cố Giáo Hoàng John Paul II, đã nhiều lần bày tỏ mối ưu tư  về sự quyến rũ của chủ nghĩa tiêu thụ. Tòa Thánh Vatican cũng lên án sự khai thác tình dục đôi với trẻ vị thành niên.

Giáng Sinh thoạt kỳ thủy là một lễ hội của Ky Tô Giáo. Người đứng đầu Giáo Hội Công Giáo La Mã  mà đã phủ nhận việc xem Giáng Sinh như là mùa mua sắm, tặng quà mà chủ nghĩa tiêu thụ của thời hiện đại đã biến Giáng Sinh thành mùa mua sắm. Cuộc cách mạng cơ khí, kỹ nghệ của Tây Phương đã đem lối sống Tây Phương đến nhiều nơi trên thế giới. Giáng Sinh bây giờ  đã trở thành một lễ hội của dân gian  trên thế giới. Người không theo Ky tô giáo cũng ăn lễ Giáng Sinh, Noel, Christmas ( Xmas). Mua sắm trong mùa Giáng Sinh trở thành thời trang mùa màng. Cái mode này được chủ nghĩa tiêu thụ biện minh và tăng lực. Một đồng Đô la một ngày qua tay ba người có giá trị kinh tế là 3 đồng. Người giàu thì mua sắm Giáng Sinh  không sao, tốn kém không đáng kể. Nhưng người nghèo, ít tiền mua sắm Giáng Sinh là một nỗi khổ với gia đình, một nỗi nhục với chòm xóm, như người nghèo Việt Nam không may áo mới được cho con trong ngày Tết vậy.

Ngoài Giáng Sinh, người Việt trong ngoài nước đang bị một cái ‘ mô de’ mới khác lôi cuốn. Đó là ngày sinh nhựt. Người Việt không có phong tục “ ăn sinh nhựt”, mà chỉ có lệ lấy ngày chết làm đám giỗ thôi. Nhưng văn minh Tây Phương, lối sống Âu Mỹ đã làm cho nhiều người  Việt” ăn Giáng Sinh và ăn Sinh nhật” còn hơn Tây và Mỹ nữa. Mua sắm  đồ hay quà Giáng Sinh, Sinh Nhật phải “hàng nhập, đồ hiệu, loại xịn”. Thay vì tề tựu trong gia đình, đi nhà thờ xem lễ, lớp trẻ Việt Nam trong nước “ bung ra đường” đua xe chết sống, vô quán “nhậu  mút mùa lệ thủy, quậy mút chỉ, nhậu xả láng sáng về sớm.” Chủ nghĩa tiêu thụ, chủ nghĩa hưởng thu, hưởng lạc đã biến những người này thành những con vật tiêu thụ, hưởng thụ, mua sắm vung tay quá trán, yêu cuồng sống vội chẳng cần biết ý nghĩa đích thực của Giáng Sinh và Sinh Nhựt. Họ đùa giỡn, cười cợt trên cái nghèo, cái  khổ của những người chung quanh, đại đa số một người dân Việt trung bình một ngày kiếm chưa được 2 Đô la./.(Vi Anh)

Related post

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.