HÃY TRẢ LẠI CÔNG BẰNG CHO CẢNH SÁT MỸ

 HÃY TRẢ LẠI CÔNG BẰNG CHO CẢNH SÁT MỸ

Neil Donnelly

“8 phút 46 giây: Cái chết của George Floyd trong lúc bị câu lưu” đó là tựa đề của báo New York Times, dựng lại cái chết của George Floyd
Trong phạm vi bài viết này, tôi chỉ xin trích lại một phần cuộc đời của
George Floyd được đài VOA mô tả về ông George Floyd như sau:
(trích từ VOA) George Floyd ra đời tại thành phố Houston, bang Texas, tại một khu phố nghèo của người da đen.
Năm 12 tuổi, Floyd đã cao 1m 87 và có khiếu trong hai bộ môn thể thao, bóng rổ và bóng đá. Từng là một cầu thủ hứa hẹn của Trường Trung học Yates. CNN cho biết Floyd được tuyển chọn vào trường đại học South Florida State College, để chơi bóng rổ cho nhà trường trong hai năm học tại đây.
Trở về Texas theo học tại Đại học Texas A&M, Floyd không hoàn tất chương trình đại học. Cuộc đời của Floyd từ đó rẽ sang một ngã khác, và cựu cầu thủ bóng rổ buốc vào con đường tội phạm, nhiều lần bị bắt giữ về tội trộm cắp và sở hữu ma túy, nhưng lần nghiêm trọng hơn cả, là khi Floyd bị bắt giữ về tội cướp có vũ trang vào năm 2007 và bị tuyên án tù 5 năm.
Đây cũng là một bước ngoặt trong cuộc đời George Floyd, mãn hạn tù, Floyd tình nguyện tham gia một tổ chức tôn giáo ở địa phương tên Resurrection Houston, và quyết tâm từ bỏ con đường tội phạm để làm lại cuộc đời và đóng góp cho cộng đồng, một người bạn cùng khu xóm, ca sĩ nhạc rap Ronnie Lillard cho biết.
Floyd cao lớn, vạm vỡ, được lối xóm coi như “anh khổng lồ hiền hậu”, chống bạo lực súng ống, và cố lôi kéo giới trẻ lầm được lạc lối như mình trước đây, hãy ‘trở về nhà’ sống cuộc đời lương thiện.
Floyd dọn đến Minnesota vào năm 2018 với sự khuyến khích của một số bạn bè thời thơ ấu. Một người bạn thời còn đi học nói với truyền thông Mỹ rằng Floyd bắt đầu giai đoạn mới trong đời mình và hài lòng về thay đổi này.
Cao tới 1 m 98, cựu vận động viên Floyd làm bảo vệ canh gác an ninh cho tổ chức từ thiện Salvation Army, và sau đó lái xe vận tải và làm bảo vệ cho câu lạc bộ Conga Latin Bistro, nhưng giữa đại dịch Covid-19, như nhiều người Mỹ khác, Floyd bị mất việc.
Ngày 25/5/202, Floyd bị cảnh sát chặn bắt vì bị tình nghi dùng tờ bạc giả 20 đôla để mua thuốc lá. Lúc đó, ông không có vũ khí trong tay, và theo băng video, không kháng cự lại cảnh sát.
Nhiều người cho rằng cảnh sát đã sử dụng bạo lực quá tay và làm ngơ lời kêu cứu của nạn nhân, rất nhiều lần nói ông không thở được.
Harris, người bạn thân từ thời đi học nói Floyd bị thất nghiệp khi Minnesota đóng các doanh nghiệp để chống dịch COVID-19. Ông nói bạn ông đã tìm mọi cách để tiếp tục cải thiện cuộc sống của mình, nhưng ông không tin rằng Floyd tìm cách làm bạc giả.
Ông Harris nói “Cái chết của Floyd thật là phi lý. Anh đã van xin để được sống.”
Báo Houston Chronicle cho biết Floyd để lại một đứa con gái 6 tuổi, đang sống ở Houston với mẹ.(hết trích)
Cũng theo bài báo của Times viết:
(trích VOA) “Chiều tối thứ Hai 25/5 tại Minneapolis. Cảnh sát đáp ứng cú điện thoại than phiền về một người đàn ông bị nghi dùng bạc giả 20 đôla để mua thuốc lá. Vỏn vẹn 17 phút sau, người đàn ông đã nằm bất động trên mặt đất, và được chứng nhận đã chết không lâu sau đó.” (hết trích)
Vâng! chỉ 17 phút vỏn vẹn đó, cả nước Mỹ phải trả giá, ngay cả những người vô tội và các doanh nghiệp hoàn toàn không liên quan đến cái chết của ông George Floyd cũng bị trả giá.
Thậm chí, có cảnh sát, và cả người dân đã trả giá bằng chính mạnh sống của mình bởi những người biểu tình quá khích nhân danh “cái chết của ông George Floyd”.
Sau cái chết của ông George Floyd, nước Mỹ đã cố gắng làm những điều tốt nhất có thể nhằm xoa dịu nỗi đau và đền bù cho sự mất mát của gia đình ông.
Còn những người dân và doanh nghiệp bì trắng tay, kéo theo nhiều người bị thất nghiệp và cũng có nghĩa là gia đình những người thất nghiệp này đang rơi vào cảnh khó khăn. Cái mà họ được đền bù là ‘hãy cố gằng nghiến răng’ mà chịu đựng.
Còn người cảnh sát đã gây ra cái chết cho ông George Floyd, là ai ?
Đó là, Derek Chauvin (44 tuổi) đã làm việc cho Sở Cảnh sát thành phố Minneapolis, tiểu bang Minnesota (Mỹ) trong hơn 18 năm.
Ông Derek Chauvin đã bị truy tố, nghe nói rằng vợ ông cũng đã đệ đơn ly hôn, tóm lại, ông mất tất cả .
Người viết không có ý biện minh cho ông Derek Chauvin, nhưng người viết chỉ muốn nhấn mạnh rằng hành động của ông Derek Chauvin không phải là ‘khuôn mẫu’ của tất cả cảnh sát

Dưới đây là lời tâm sự của một cảnh sát, và nếu như bạn thấy rằng đúng thì hãy trân trọng những gì người cảnh sát đã làm cho nước Mỹ.

Hãy nói lời xin lỗi ,và ngàn lời cảm ơn. Vì họ, những người cảnh sát đã sẵn sàng đổ máu, sẵn sàng hy sinh chính bản thân mình cho những người mà họ không quen biết, bởi vì đó là nhiệm vụ, là trách nhiệm thiêng liêng của người cảnh sát Mỹ.

Cảnh sát đứng giữa những hộp sữa và đá do người biểu tình ném trước một tòa nhà tại Atlanta, tiểu bang Georgia, Mỹ, hôm 29/5. Ảnh: Reuters.

 

Lời bộc bạch của một cảnh sát Mỹ

“Tôi đã kéo người chết, cùng những mãnh thi thể của họ ra khỏi những chiếc xe.

Tôi đã nói dối với người gặp tai nạn và đang sắp chết rằng: anh / chị sẽ không sao trong khi nắm tay và nhìn cuộc sống của họ đang mờ phai.

Tôi đã ôm thi thể của những em bé. Mua đồ ăn cho người tâm thần đã không ăn trong vài ngày.

Đã có người muốn đâm tôi. Và tôi cũng đã chiến đấu với người muốn bắn mình.

Tôi đã bị những người phụ nữ tấn công khi đang còng tay các ông chồng vừa mới bạo hành họ.

Tôi đã dùng khăn đè lên những vết thương để cầm máu vì bị đạn bắn.

Đã thực hiện sơ cứu CPR cho nạn nhân mặc dầu biễt rõ nó đã không còn giúp ích gì, nhưng việc đó sẽ làm cho thân nhân của họ cảm thấy có hy vọng.

Tôi đã phá tung những cánh cửa, và chiến đấu ở những nơi bọn tội phạp giao dịch hàng quốc cấm.

Tôi đã rượt đuổi bọn tội phạm bằng xe với tốc độ cao, cũng như chạy bộ đuổi theo chúng băng qua xa lộ trong giờ cao điểm.

Tôi đã nhiều lần bị đụng xe. Đã móc ngón tay chuẩn bị xiết cò để giết một gã đàn ông, may thay hắn đã kịp thời dừng gây án. Tôi đã một mình lội ngược dòng làn sóng người phẫn nộ.

Tôi đã lái xe như điên để mong có thể kịp thời cứu lấy đồng đội của mình. Tôi cũng lái những chú nhóc trên xe của mình, và một mặt cũng giả đò xem chúng là cảnh sát vì hôm đó con người ta sinh nhật.

Tôi đã bắt nhiều người vào tù, và cũng tha rất là nhiều. Đã nhiều lần cầu nguyện cho những người tôi không hề quen biết. Vâng, có những lúc tình thế bắt buộc tôi phải dữ dội, và tôi cũng rất tử tế khi có thể.

Tôi thú nhận đã có lúc tôi phải chạy đến nơi tối tâm để khóc một mình khi mọi việc vược quá sức chịu đựng.

Tôi đã không thể đón nhiều cái Giáng Sinh và những ngày lễ quan trọng với gia đình như mình mong muốn.

Tất cả những nhân viên công lực mà tôi biết đều phải chịu đựng những điều tương tự hoặc hơn thế nữa trong khi nhận mức lượng không tương xứng với nhiều giờ làm việc đến đuối cả người, và cuộc sống được biết sẽ ngắn ngủi.

Chúng tôi không cần sự thương hại, và cũng không đòi hỏi ai phải tôn trọng mình cả. Chỉ cần để chúng tôi thực thi công lý và đừng giết chúng tôi.”

Xe cảnh sát bị đốt cháy trong cuộc biểu tình tại Philadelphia, tiểu bang Pennsylvania, Mỹ, hôm 30/5. Ảnh: AP.

Bản gốc tiếng Anh 

June 20020

“I have pulled dead, mangled bodies from cars.

I have lied to people as they were dying.

I said you are going to be fine as I held their hand and watched the life fade out.

I have held dying babies. Bought lunch for people who were mentally ill and haven’t eaten in a while.

I have had people try to stab me. Fought with men trying to shoot me.
I’ve been attacked by women while I was arresting their husband who had just severely beat them.
I have held towels on bullet wounds.
Done CPR when I knew it wouldn’t help just to make family members feel better.
I have torn down doors, fought in drug houses. Chased fugitives through the woods.
I have been in high-speed car chases.
Foot chases across an interstate during rush hour traffic.
I have been in crashes. Been squeezing the trigger about to kill a man when they came to their senses and stopped. Waded through large angry crowds by myself.
Drove like a madman to help a fellow officer. Let little kids who don’t have much sit in my patrol car and pretend they are a cop for their birthday.
I have taken a lot of people to jail. Given many breaks. Prayed for people I don’t even know. Yes, and at times I have been “violent” when I had to be. I have been kind when I could.
I admit I have driven to some dark place and cried by myself when I was overwhelmed.
I have missed Christmas and other holidays more than I wanted to.
Every cop I know has done all these things and more for lousy pay, exhausting hours, and a short life expectancy.
We don’t want your pity, I don’t even ask for your respect. Just let us do our jobs without killing us”

Thank You Police Officers of#America

Related post

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.