LỰC LƯỢNG KAREN ‘CỨU CÁNH’ CỦA NGƯỜI DÂN MIẾN ĐIỆN, NGƯỜI VIỆT ĐANG CẦN ĐIỀU GÌ ?

 LỰC LƯỢNG KAREN ‘CỨU CÁNH’ CỦA NGƯỜI DÂN MIẾN ĐIỆN, NGƯỜI VIỆT ĐANG CẦN ĐIỀU GÌ ?

Các nhà sư Phật Giáo đi biểu tình ở Yangon, Miến Điện.

Giới truyền thông dùng từ ‘phiến quân’ để chỉ lực lượng taken. Nói một cách công bằng, nếu gọi taken là ‘phiến quân thì nhóm quân sự đảo chánh phải gọi là phản loạn. Bởi lẽ, nhóm đảo chánh quân sự không phải do dân bầu và không thể hiện ý chí mong muốn của người dân. Cuộc đảo chánh tại Miến Điện là do quyền lợi của một nhóm tướng lãnh

Cụ thể trong một bài viết được đăng trên RFI có tựa đề: “Tư lệnh quân đội đảo chính để tránh bị ra tòa sau khi hồi hưu ?”

Tổng tư lệnh quân đội Miến Điện, trên nguyên tắc, đến tuổi phải về hưu vào tháng 6/2021. Nếu điều này xảy ra, rất có thể sẽ có nhiều thay đổi. Mariane dẫn lời Sophie Brondel, điều phối viên của trang mạng Info Myanmar, một trung tâm thông tin về tình hình chính trị, kinh tế và xã hội Miến Điện, nhận định đây là «cơ hội cuối cùng của ông Min Aung Hlaing» để bảo vệ các lợi ích kinh tế của cá nhân ông và những người thân cận.

Tổng tư lệnh quân đội Miến Điện hiện đang bị điều tra về tham nhũng. Theo hiệp hội Justice For Myanmar / Công lý cho Miến Điện, các thông tin về những hoạt động mờ ám của ông Min Aung Hlaing hiện đã được tập hợp khá đầy đủ. Justice For Myanmar là một hiệp hội có mục tiêu «gây áp lực để quân đội chấp nhận đặt mình dưới sự kiểm soát dân chủ». Trong báo cáo công bố ngày 30/01, hiệp hội này đã dẫn lại phân tích của điều phối viên mạng Info Myanmar, Sophie Brondel, khẳng định cú đảo chính nói trên có « động cơ về tài chính », bên cạnh tham vọng bám giữ quyền lực của tướng Min Aung Hlaing.

Trong khi đó, người dân Miến Điện đang xem lực lượng Karen là cứu cánh, trong thời điểm hiện nay.

“Phiến quân” Kaken có nguồn gốc từ đâu ?

Theo giới truyền thông, năm 1948, ngay sau khi Myanmar giành được độc lập từ Anh, các cuộc xung đột nổ ra. Quân Cộng sản phản kháng chính phủ. Tỉnh Karen, nằm ở phía Đông Myanmar, đòi được quyền tự trị. Tình hình càng xấu đi khi đạo Phật được chọn làm tôn giáo chính thức, gây tác động đến những người Rohingya, Karen, Chin và Kachin. Khi chính phủ bị chia cắt quyền lực, Đảng Tự do Nhân dân Chống Phát xít được đưa lên làm chính phủ quá độ tạm thời từ năm 1958 đến 1960.
Ngày nay, những tổ chức của người Karen và Shan ở phía Đông Myanmar tiếp tục chiến đấu chống lại chính phủ. Ngoài ra ở những vùng khác vẫn có những cuộc xung đột nhỏ lẻ, ví dụ như những chiến binh Mujahideen ở phía Tây sử dụng các trại tị nạn Bangladesh làm căn cứ chiến đấu. Chiến sự đã khiến hơn 160.000 người Myanma tị nạn sang Thái Lan và những quốc gia khác.

Cuộc nổi dậy 8888

Vào ngày 8/8/1988, những cuộc biểu tình của sinh viên lan rộng ra khắp đất nước. Hàng trăm nghìn nhà sư, trẻ em, sinh viên đại học, nội trợ, bác sĩ,… tham gia biểu tình phản kháng sự cai trị của quân đội. Cuộc biểu tình kết thúc trong biển máu vào ngày 18/9/1988 khi quân đội đàn áp bằng vũ lực. Tuy bị cho là đã giết cả nghìn người biểu tình, nhưng các nhà chức trách Myanmar chỉ thừa nhận số người thiệt mạng là 350. Những cuộc biểu tình này đã khiến quân đội đồng ý ký một vài hiệp ước với những nhóm phiến quân.
Năm 1990, chính quyền quân sự tổ chức bầu cử. Aung San Suu Kyi đã trở thành biểu tượng cho những người dân Myanmar khi đảng Dân chủ của bà giành thắng lợi. Tuy nhiên quân đội không chấp nhận kết quả bầu cử và giam lỏng bà tại nhà riêng.
Tháng 11/2005, chính quyền quân sự đã dời nơi đóng quân từ Yangon đến một địa điểm gần Kyatpyay, phía ngoài Pyinmana. Đây là một động thái trong chính sách di chuyển những cơ sở chính quyền và quân đội quan trọng ra xa khỏi Yangon, nhằm tránh một sự kiện 8888 thứ hai. Vào ngày Lực lượng Vũ trang 27 tháng 3 năm 2006, thủ đô mới đã chính thức được đặt tên là Naypyidaw Myodaw (thường được gọi là Naypyidaw). Sự kiện này đã khiến xung đột lại bùng phát mạnh mẽ. Hơn 7.000 người tham gia các nhóm phiến quân chống chính phủ bị thiệt mạng.
Từ năm 2006, quân đội chính phủ bắt đầu tấn công vào tỉnh Karen. Hơn nửa triệu dân làng sống ở đây đã mất nhà cửa vì những cuộc đụng độ giữa quân Karen và chính phủ.
Tháng 8 năm 2007, khoảng 160.000 người Myanmar đã tị nạn sang 2 tỉnh Chiang Mai và Ratchaburi, Thái Lan. Trại tị nạn nằm ngay sát biên giới Myanmar. Trong số đó, khoảng 62% là người Karen. Chính phủ Thái Lan đã thành lập những tổ chức giúp đỡ những người tị nạn.
Gần đây, chính phủ Myanmar đã cáo buộc Anh, Pháp và Singapore đã có những động thái ủng hộ phiến quân trong nước. Thái Lan, dưới những cuộc hội đàm với Pháp, cũng đã lên kế hoạch ủng hộ cho phiến quân.

Lực lượng Karen chiếm một căn cứ của quân đội Miến Điện

“Phiến quân” sắc tộc Karen, một trong những lực lượng phiến quân chính ở Miến Điện, hôm 27/04/2021, đã chiếm được một căn cứ quân sự ở bang Karen, miền đông nam, gây lo ngại về sự gia tăng xung đột giữa các sắc tộc thiểu số với quân đội.
Căng thẳng giữa tập đoàn quân sự với một số sắc tộc thiểu số ở Miến Điện đã ngày càng dâng cao kể từ sau cuộc đảo chính ngày 01/02 lật đổ chính phủ dân sự của bà Aung San Suu Kyi
Đây không phải là lần đầu tiên là “phiến quân” Karen chiếm một căn cứ của quân đội Miến Điện. Trước đó, vào cuối tháng 3, họ đã chiếm một căn cứ khác, hạ sát 10 binh lính. Quân đội Miến Điện lúc đó đã phản công bằng những cuộc không kích vào các cứ điểm của lực lượng này. Nhiều dân làng đang rất hoảng sợ. Theo ước tính, có gần 25.000 người đã chạy lánh nạn khỏi vùng đang có chiến sự giữa phiến quân Karen và quân đội Miến Điện. Khoảng 3.000 dường như đã vượt biên sang Thái Lan».
Tóm lại, người dân Miến Điện hiện nay còn có một Chính phủ lâm thời Đoàn Kết Dân tộc, một lực lượng Karen. Nghĩa là họ còn có người lãnh đạo

Lời kết

Trở lại với tình cảnh hiện tại của người Việt. Trên thực tế, tại Việt Nam đã có một số cuộc biểu tình chống cộng sản, hiện nay có nhiều nhà dân chủ đang âm thầm hoạt động dưới nhiều hình thức khác nhau, nhưng chủ yếu chỉ là tố cáo hành động tham nhũng, đàn áp, vi phạm nhân quyền của cộng sản ….và kêu gọi sự giúp đỡ của cộng đồng quốc tế. Thực sự, cũng có một số tổ chức lên tiếng tố cáo cộng sản, hoặc một số nước cũng chỉ dừng ở mức “ nêu quan ngại, hoặc kêu gọi chính quyền cộng sản làm thế này hay thế khác …. chấm hết’.
Cho đến nay, người Việt Nam vẫn đang tìm kiếm một vị minh quân như Lê Lợi hay Quang Trung tập hợp được sức mạnh toàn dân đứng lên phất cờ khỏi nghĩa

Phương Nghi (Tổng hợp)

Related post

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.