MEMORIAL DAY VÀ NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT

 MEMORIAL DAY VÀ NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT

Vi Anh

Tin từ Little Saigon, người Việt hải ngoại mến thương gọi là thủ đô tinh thần của người Việt Hải ngoại nói chung và của người Mỹ gốc Việt với dân số hơn phân nửa của Việt Hải Ngoại. Nhớ năm rồi nhơn Ngày Memorial Day, Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt [ Vietnamese American Uniformed Services Association – VAUSA]  có tổ chức một ngày lễ trọng đại tại Little Saigon để Tưởng nhớ và Vinh danh chiến sĩ Mỹ Việt Vì Nước Hy Sinh và quân nhân Việt Nam Cộng Hoà trưởng thượng đã vì nước hy sinh vì dân chíến đấu mà đa số quân nhân Mỹ gốc Việt là hậu duệ.

Địa điểm tại Nhà Hàng Majesty Restaurant 5015 W. Edinger Ave, Santa Ana CA 92704, vào Chủ Nhựt 26, tháng 5, 2019, lúc 6 giờ chiều. Giá vé 25 Mỹ Kim một người.

Có điều đặc biệt Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt ủng hộ 200 vé miễn phí  cho quí vị cựu quân nhân Quân Lực VN Cộng Hoà trên 70 tuổi. Chỗ ngồi giới hạn, ưu tiên cho quí khách ghi danh trước.

Quân nhân Mỹ: Quân Phục/ Formal/ Mess Dress. Dân chính: Đồ lớn dạ  tiêc/ Formal Dinner Dress.

Ghi danh và mua vé: Elite Team Insurance Center 9061 Bolsa Ave, Suite 204, Westminster CA 92683- Liên lạc Tiffany Nguyễn: ( 714) 889- 0959

Memorial Day là Ngày Tưởng niệm Chiến Sĩ Trận Vong của Mỹ, ngày lễ có tính truyền thống và lịch sử của liên bang Mỹ, Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ cử hành trên tòan quốc  vào ngày Thứ Hai cuối cùng của tháng 5 hằng năm. Năm nay 2020, Memorial Day nhằm ngày Thứ Hai 25 /5/2018.Theo nghi thức quốc kỳ Mỹ được treo rũ cho đến quá ngọ giờ địa phương, người Mỹ đi viếng nghĩa trang tử sĩ và các tượng đài tử sĩ Mỹ để tưởng niệm. Ngày lễ Chiến sĩ Trận Vong cũng được người Mỹ xem là ngày bắt đầu mùa hè kéo dài tới ngày Lễ Lao Động vào đầu tháng 9.

Nhớ ơn, trả ơn không phải đơn thuần chỉ là những lễ lộc có tính sân khấu, tạo cơ hội cho chánh trị gia đọc diễn văn, làm tin cho báo đăng, đài phát thanh nói, truyền hình quay. Bản tính dân tộc Việt là trọng tình, trọng nghĩa, ơn phải đền nghĩa phải trả. Tuy người Mỹ gốc Việt tỵ nạn CS ở Mỹ mới non nửa thế kỷ, nhưng là một sắc tộc trọn tình trọn nghĩa với những quân nhân VN Cộng Hoà và Mỹ, quốc gia đã dang tay ra cứu khổn phò nguy người Mỹ gốc Việt.

Nên vào Memorial Day, người Mỹ gốc Việt  chẳng những tưởng niệm quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa  vì dân chiến đấu, vì nước hy sinh đã bỏ mình trong cuộc chiến đấu tự vệ chánh đáng để bảo vệ Việt Nam Cộng Hòa mà còn tưởng niệm quân nhân đồng minh Mỹ, 58.159 tử trận và 1.719 mất tích trong khi góp sức cùng chiến đấu cho tự do dân chủ cho quốc gia dân tộc VN.

Một sự thật đáng mừng qua việc người Mỹ gốc Việt trả ơn đất nước và nhân dân Mỹ. Số người Mỹ gốc Việt thế hệ một rưỡi và hai, con em của gia đình quân dân cán chính VNCH di tản qua Mỹ đã tình nguyện vào quân đội Mỹ khá nhiều.Tình nguyện vào quân đội, đem mạng sống của mình  để bảo vệ nước Mỹ và quyền lợi Mỹ ở hải ngoại và niềm tin Mỹ — là hành động trả ơn cao cả và dũng cảm nhứt. Có nhiều người đã lên cấp tướng, tá.

Số quân nhân Mỹ gốc Việt này đã thành lập được một hội đoàn mệnh danh Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa kỳ ( Vietnamese Americans Armed Forces Association www. vaafa.org. ) Nay đã phát triển thànhVietnamese American Uniformed Services Association (VAUSA) với mục đích bao gồm tất cả 7 lực lượng mang quân phục Hoa Kỳ (Lục Quân, Hải Quân, Không Quân, Thủy Quân Lục Chiến, Tuần Duyên, Đoàn Ủy Nhiệm Y Tế Cộng Đồng và Đoàn Ủy Nhiệm Quản Trị Khí Quyển và Đại Dương Quốc Gia),  nhưng tiếng Việt vẫn giữ y là  Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt.

Trong các công tác gây quỹ, việc gây giúp cho thương phế binh VN Cộng Hoà còn kẹt ở nước nhà là thu đạt kết quả cao nhứt, lớn nhứt. Vì đại đa số quan niệm đó không phải là công tác từ thiện, mà là nghĩa vụ của đồng đội đối với đồng đội, nghĩa vụ của dân cán chính VNCH đối với quân nhân như  cá với nước. 

Ngày Chiến sĩ Trận Vong đúng nghĩa không phải để chỉ tưởng niệm người đã hy sinh cho Tổ Quốc, mà còn nhắc nhở cần phải đãi ngộ xứng đáng những chiến sĩ còn sống đang tại ngũ hay đã giải ngũ, lành lặn hay bị thương tật.

 Theo thăm dò của Wounded Warrior Project’s 2015 Alumni  đáng tin cậy cho biết, mỗi ngày cứ trong 22 anh chị em gốc quân nhân ấy thì có 1 người tự tử. Chiến tranh Iraq và Afghanistan đem lại hậu chứng nguy nan lớn nhứt. It nhứt 2/3 số quân nhân tham chiến về không tránh được hội chứng này. 2 triệu 700 ngàn quân nhân Mỹ tham chiến ở hai nước ấy, có  970.000 người bị chấn thương tinh thần và vật chất.

Còn số người trở về  ai may mắn được thể chất tinh thần lành mạnh, thì cuộc sống hàng ngày rất khó khăn, tay làm hàm nhai có khi không đủ cho gia đình ngày này qua  ngày nọ, ngay trên quê hương  giàu có của mình – là Mỹ. Rất nhiều cựu quân nhân bị thất nghiệp. Rất nhiều cựu quân nhân không có nhà. 

Thiết nghĩ trong xã hội tự do, dân chủ, về chánh trị có người ủng hộ chiến tranh và có người chống. Nhưng có một điều cả hai lập trường cần phải phân biệt là chiến sĩ khác với chiến tranh. Quân nhân Mỹ là những người tình nguyện được chánh quyền hợp hiến, hợp pháp, nhơn danh nhân dân và quân đội  điều động ra chiến trường. Quân nhân là những người tuân hành quân lịnh. Còn chiến tranh là do chánh quyền quyết định. Không vì lý do chống chiến tranh mà không ủng hộ chiến sĩ.

Nhưng rất đáng than phiền và đáng buồn, là lắm khi những chiến sĩ này sau khi đi xa đánh trận, trở về nước nhà, chưa được chánh quyền và nhân dân đãi ngộ xứng đáng.

Thiết nghĩ quốc gia dân tộc này, chánh quyền này, Quốc hội, Hành Pháp, Bộ Quốc Phòng, Bộ Cựu Chiến, hai đảng Cộng Hoà lẫn Dân Chủ  ơ Mỹ thay nhau cầm quyền nước Mỹ này cần phải chiếu cố hơn nữa đối với cựu quân nhân bị thương tật. Tăng cường các cơ sở chữa trị, theo dõi những người đã được trị. Tăng kinh phí để có thêm người săn sóc tại gia. Trả lương đầy đủ cho quân nhân khi chữa trị. Quốc Hội đã đi bước đầu khi trong năm 2007 đã chuẩn thuận một kinh phí là 900 triệu để chữa trị cho người bị chấn thương trong khi trị và sau khi trị.

Đãi ngộ xứng đáng chiến sĩ không có nghĩa làm những tác động sân khấu, làm tin cho báo chí, mà phải bằng hành động thiết thực, tâm huyết có lợi thực tế và trực tiếp cho những quân nhân. Không phải ngày Lễ Chiến sĩ Trận Vong chỉ làm lễ, viếng mộ. Không phải chỉ đón quân nhân trở về bắt tay, tười cười ở phi trường. Rồi sau đó viên chức dan cử, chánh quyền, đại diện các đoàn thể cơ quan ai nhà về nhà nấy lo sống riêng tư, cựu chiến binh mang những thương tật bên mình, đem nỗi âu lo chăm sóc cho gia đình, còn những người Mỹ còn lại thì đi mua sắm, làm việc, vui chơi.  

Tại sao Hành Pháp, Lập Pháp không đưa ra những ưu tiên cho cựu quân nhân, không giản dị thủ tục xin tiền cựu quân nhân, tạo dễ dàng cho con em cựu quân nhân được gởi nhà trẻ, được dạy kèm học thêm. Tại sao không đi tìm những quân nhân trừ bị sau thời gian bị gọi vào quân đội xem coi khi trở về có được vào sở cũ làm hay không. Tại sao các công ty không dành ưu tiên tuyển dụng cựu quân nhân để đền ơn đáp nghĩa đối với những người con yêu của Tổ Quốc.

Có lẽ vì những câu hỏi tại sao đó mà quân nhân Mỹ gốc Việt thành lập Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa kỳ để tương trợ, ủy lạo nhau và hướng dẫn đàn em đang trên đường tình nguyện vào quân lực Mỹ. Tại sao số tiền quyên góp giúp thương phế binh VN Cộng Hoà là số gây quỹ lớn nhứt ./.( VA)

Related post

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.