TẬP THƠ “MẸ QUÊ’

 TẬP THƠ “MẸ QUÊ’

VI ANH

1/ Thay Lời Tựa

Xưa Mẹ tôi không biết chữ nào,

Còn quê thì mộc mạc làm sao.

Nhưng khi xa nghẹn ngào thương nhớ,

Và lúc mất ràng rụa khổ đau.

Nhiều chuyện lòng nao nao sống lại,

Ít lời thơ ngại ngại đem vào.

Nói sao hết biết bao tình nghĩa

Ở khắp trong xương trắng máu đào.

Vi Anh ( Mẹ Quê)

2/ Quê Nhà

Chiều chiều nhìn áng mây trôi,

Mây ơi cho gởi đôi lời hoài hương.

Hồi trước nhà tôi gốc ruộng nương.

Đồng bằng Sông Hậu chánh quê hương.

Món ưa cơm bữa gồm rau mắm,

Tay lấm chân bùn dạn nắng sương,

Nước bạc đất vàng đơm đặc ngọc,

Chuối cao, xoài cát ngọt tươm đường,

Hòa vào trong xác hồn từ ấy,

Để trọn đời vẫn thấy nhớ thương.

Vi Anh ( Mẹ Quê)

3/ Trường Ca Quê Nhà

Sông Hậu êm đềm cảnh ruộng nương,

Đều hòa mưa nắng đẹp quê hương.

Dòng trôi lặng lẽ, sương vời vợi,

Nước ngọt mơ màng, khói vấn vương.

Cây trái trúng mùa vườn đất tốt.

Ruộng đồng đầy lúa góc trời thương.

Ghe xuồng mát mái, buồm no gió,

Hôm sớm đi về khắp bốn phương.

***

4/ Chiều chiều con vạc sớm kêu sương,

Mây trắng bay luôn sợ lỡ đường.

Thấp thoáng bờ xa nương bóng tối.

Chập chờn bến vắng đợi đêm trường.

Hàng cau cuối xóm buồn đen ngọn.

Đồng lúa sau nhà gợn thoản hương.

Làn khói cơm chiều vươn mái ấm

Cho lòng thêm quyến luyến vô phương

 

Trường Ca Quê Nhà

5/ Có ngày mưa rỉ rả ngoài đường,

Văng vẳng sau vườn tiếng ảnh ương,

Đục đục, khàn khàn buông áo não,

Đều đều, chậm chậm kéo thê lương.

Lan đi xa cảnh buồn đồng quạnh,

Đọng thấm sâu lòng lạnh đất thương.

Nhà cửa, cỏ cây tuôn đẫm lệ.

Nhạc sầu rung cảm khắp quê hương.

**

6/ Cheo leo, lắt lẻo gió mưa thường,

Khúc khuỷu, lòng vòng trải nắng sương:

Cầu khỉ nối liền trong xóm ấp,

Đường làng kết chặt khắp quê hương.

Chưa đi đã thấy lòng rung động,

Chưa thấy đã nhìn bóng vấn vương.

Từng chút thấm sâu hồn đất nước,

Trở thành cảnh đẹp rất thân thương.

Related post

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.